*
Ta nhón chân, ngửa cổ lên, dõi theo vẻ mặt của Hựu Niên.
Muốn nhìn xem trên khuôn mặt hắn có phải là thần sắc "mọi chuyện đã nằm trong tay" hay không.
Thế nhưng xung quanh quá đông người, ta không nhìn thấy gì cả.
*
Bên cạnh ta, từng tốp từng tốp tử tù đi qua.
Có người khóc lóc, có người gào thét, có người cười ngông cuồng.
Người nào người nấy đều mang gông cùm nặng nề, khoác trên mình bộ áo tù bẩn thỉu.
Có người dắt theo đứa trẻ còn nhỏ, nước mắt lặng lẽ rơi.
Có người chân què, đi từng bước xiêu vẹo.
Có người quỳ xuống bậc đá, van xin ngục tốt nhắn lại vài lời cho người thân.
Có người đứng thẳng lưng, tóc bạc lưa thưa, dung mạo thanh đạm như một vị ẩn sĩ phong cốt, đi ra khỏi đại lao rồi vẫn điềm nhiên vẫy tay chào đám đông.
*
Hừ! Vậy là so kè diễn xuất chứ gì?
*
Ta sải bước lao ra khỏi bóng tối, ngẩng cao đầu bước vào ánh sáng.
"Ngửa mặt lên trời cười lớn mà đi, thân này há phải cỏ dại vô danh!"
(Ý thơ: đời người có chí lớn, đâu thể lụi tàn như cỏ dại.) "Hôm nay chỉ có thiếu niên ta, dám hỏi trời cao thử lưỡi gươm!" (Ý thơ: hôm nay ta đây là thiếu niên hào kiệt, dám đứng giữa trời cao múa đao.) "Thân chinh ba ngàn dặm, một kiếm c.h.é.m trăm vạn quân!" (Ý thơ: ta bôn ba ba nghìn dặm, một thanh kiếm có thể chống chọi trăm vạn quân.) *
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-ay-anh-trang-soi-vao-chon-u-toi/1731270/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.