Người Trái Đất tự ý hiểu sai thế này thì tôi càng được lợi.
Nhất là khi sự hiểu lầm đó lại đang che đậy hoàn toàn hành vi phạm pháp của tôi.
‘Phù…’
Vậy là tôi đã tránh được cảnh phải ngồi tù.
Giờ chỉ còn mỗi việc rời khỏi đây một cách êm đẹp.
Nhưng ngay khi tôi vừa chuẩn bị quay đi—
“Xin hãy đợi một chút!”
Một giọng nói vang lên.
Nữ phóng viên đứng ở góc đột nhiên lên tiếng, hướng thẳng về phía tôi mà đặt câu hỏi:
“Nhưng mà… Thợ săn Kim, rốt cuộc tại sao anh lại bị thương nặng như vậy?”
Một Thợ săn cấp S vừa xuất hiện trước mắt mọi người—
Với một mũi lao cắm sâu vào ngực.
Nghĩ lại thì, tình trạng này rõ ràng không phải thứ có thể dễ dàng bỏ qua.
“V-Và còn một điều nữa… Cái kén vẫn chưa biến mất, vậy chẳng lẽ bên trong vẫn còn quái vật nguy hiểm đang tồn tại sao?”
Vết thương kéo dài từ vai đến xương sườn, một vết chém sâu đến mức có thể làm chao đảo một cấp cao.
Nếu một Thợ săn hạng cao như anh ta còn bị thương đến mức này, thì chẳng phải có nghĩa là bên trong cái kén có một con quái vật cực kỳ khủng khiếp hay sao?
Nữ phóng viên căng thẳng nuốt nước bọt.
Và rồi, câu trả lời của tôi vang lên—
“Không đâu. Bên trong chỉ còn toàn quái cấp C thôi.”
Một câu trả lời hết sức thờ ơ.
Thực tế, đám người này không hề biết rằng tôi vừa thua thảm hại trước một con quái vật yếu đuối.
Mà dù có biết đi chăng nữa, cũng chẳng có ích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-chu-tho-san-huyen-tuong-tai-di-gioi/2702310/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.