Lần trước Lục Ngọc mang tới ấn tượng rất sâu sắc cho mọi người, xưởng gang thép và xưởng phân bón đều rất muốn trọng dụng cô, bởi vì nhiều nguyên nhân mà không thành, cũng được coi là nhân tài nông thôn hiếm có.
Lục Ngọc lập tức đi tới báo cáo tiến trình công tác trong thôn, sau đó lại nói mình muốn trồng rau củ trái vụ.
Hi vọng trong huyện có thể hỗ trợ một số kỹ thuật và kinh tế.
Lục Ngọc nói chuyện rất uyển chuyển, nhưng cục trưởng Lý nghe xong lại phủ nhận ngay: “Rau củ trái vụ gì, cái này không được.”
“Rau củ vẫn phải theo quy luật tự nhiên, đồ trái vụ trồng ra cũng sẽ không ngon!
Hơn nữa mỗi mùa đều có rau củ tương thích, có đồ ăn là được rồi, chỉ là để cải thiện khẩu vị một chút đã muốn lãng phí tài lực vật lực, nghe giống như chuyện mà nhà tư bản làm vậy.”
Chuyện này ở thập niên 80 vẫn rất khó lý giải, Lục Ngọc là dựa theo hiểu biết về tương lai đưa ra kiến nghị, thực hiện trồng trọt tự do. Muốn ăn gì lúc nào cũng có, không giống như bây giờ cũng chỉ có thể trữ một số củ cải rau cải, ăn ngày này qua tháng nọ.
Cục trưởng Lý còn tưởng Lục Ngọc sẽ tìm lãnh đạo lớn nói gì, thế mà lại là chuyện này.
Đang nói chuyện, thế mà lãnh đạo lớn lại về trước. Cục trưởng Lý nói: “Cô đi tìm ông ấy nói đi!”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817865/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.