Cán sự Lý khẩu vị tốt, tâm trạng tốt, cơn buồn ăn cũng ùa lên. Bình thường hai cái màn thầu không ăn nổi, lần này ăn những ba cái rưỡi.
Ăn tới trướng bụng, còn lưu luyến không nỡ, cảm nhận trong miệng thực sự quá ngon, hận không thể ăn thêm vài miếng nữa.
Bốn người họ thế mà lại ăn hết mười hai cái màn thầu.
May mà cán sự Lý mua nhiều, nếu mua ít, không đủ ăn.
Lục Ngọc nói: “Ngày mai nấu cháo, dùng dưa leo trộn làm một món ăn kèm là được rồi!”
Rau củ đều là họ tự mang, hơn nữa mùi vị rau của của họ ngon, ăn không cũng ngon, trải qua tay Lục Ngọc chế biến, càng thêm ngon.
Họ ăn no uống đủ liền có hơi buồn ngủ, dù sao dậy sớm tới đây cũng rất mệt. Họ trở về phòng mình nghỉ ngơi sớm, chỉ lưu lại mùi thơm thức ăn quanh quẩn trong nhà bếp.
Mỗi khi có người vào nhà nghỉ đều sẽ hỏi: “Mùi gì mà thơm quá vậy?”
Khi biết là khách nấu, khỏi phải nói họ tiếc nuối cỡ nào, họ cũng muốn ăn.
Lục Ngọc bọn họ ăn ngon một bữa, ngủ ngon một giấc, ngày hôm sau, mỗi người đều tinh thần phơi phới vào hội trường.
Đại hội rau củ ở đây tổng rất chính quy, mời không ít chuyên gia trong ngoài tỉnh tới.
Người mang rau củ chất lượng cao do mình gây trồng tới đây khảo sát học tập là chính, người muốn tới mua rau chỉ chiếm số
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/198847/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.