Trong giây phút đầu tiên, Tạ Lãng thậm chí vẫn đang nghĩ về những gì đã xảy ra với đôi mắt của Basong.
Nhưng tiếp theo đó lại là cảm giác thân thuộc khi bị Lê Giang Dã bất ngờ hôn anh.
Phải, đối với anh mà nói, đó là cảm giác như bị tấn công——
Một tiếng hét chói tai từ màn hình lớn truyền đến, nhưng Lê Giang Dã lại âm thầm cạy môi anh ra... Tạ Lãng không thể không m*t lấy chiếc lưỡi mềm mại của cậu.
Hôn nhau với Lê Giang Dã, có đôi lúc ngay cả trái tim cũng âm thầm tê dại.
Anh đối với chuyện này không khỏi có phần cảnh giác.
"Basong,"
Tạ Lãng hơi nghiêng đầu qua, nhưng cũng bởi vì thế nên ngẫu nhiên từ trong khóe mắt, anh đã bắt gặp một mảng lớn màu đỏ chói trên màn hình, anh không kiềm được bèn buông Lê Giang Dã ra: "Em xem đi, có phải là..."
"..."
Lê Giang Dã chưa bao giờ nghĩ rằng, hôm nay cậu sẽ bị chuyện Tạ Lãng tập trung xem phim kinh dị làm cho phát điên.
Nhưng dù sao cậu cũng không thể từ chối yêu cầu của anh, vì vậy đã quay đầu tiếp tục thuật lại cho Tạ Lãng nghe một cách hết sức có trách nhiệm: "Cha Bangya cắt lưỡi cậu ta rồi."
"Ừ." Tạ Lãng cúi đầu, lơ đãng ăn bỏng ngô.
Thực ra chỉ có màn đấy là anh đã nhìn thấy, vì thế mới đang sốc.
Ngồi trong phòng chiếu tối om, trong đầu anh không nghĩ về Basong mà đột nhiên nhớ lại cảm giác vừa rồi, khi mình đã vô thức ngậm lấy đầu lưỡi của Lê Giang Dã, mềm mại, nóng bỏng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013289/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.