"Alo? Đàn chị, vâng, em nghe đây."
Lúc Lê Giang Dã ngồi bên ghế phụ và gọi điện thoại thì Tạ Lãng lại đang lái xe trong yên lặng.
Hầu hết thời gian, anh đều là người có thể tập trung làm một việc, nhưng hôm nay người này lại lơ đãng hiếm thấy, chỉ có ba phần là để tâm vào việc lái xe, bảy phần còn lại thì đều đặt trên người Lê Giang Dã.
Tạ Lãng nhìn sang bên qua khóe mắt, thấy Lê Giang Dã đang dựa lưng vào ghế da của ô tô, đầu dựa vào cửa sổ đồng thời đang nói chuyện điện thoại với Nhậm Nhứ Nhứ.
"Vâng, hôm nay em định quay về trường gặp thầy cô và đám Tiểu Diệp, vâng!"
Ánh mặt trời ấm áp mang chút chói mắt khiến chàng trai phải khẽ nheo mắt lại, cậu nói chuyện với Nhậm Nhứ Nhứ bằng giọng nhỏ nhẹ, ngón tay còn vô tình chạm vào chiếc vòng cổ bóng đèn màu.
Không biết vì sao, Tạ Lãng cảm thấy dáng vẻ lười biếng của cậu hoàn toàn khác so với thường ngày, giống như, giống như đó là trạng thái sảng khoái sau khi đạt được một sự thỏa mãn nào đó——
Tiểu Dã em ấy... Em ấy bây giờ, th oải mái lắm phải không? Thoạt nhìn Tạ Lãng trông giống như là đang tập trung lái xe, nhưng trong tâm trí anh thực sự lại chứa đầy những suy nghĩ khiến bản thân choáng váng sau ngần ấy thời gian. "Vâng, em đang ngồi trên xe anh Lãng, anh ấy đưa em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013334/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.