Đầu ngón tay của Tạ Dao khẽ run lên, lồng ngực phập phồng thở gấp dưới chiếc sườn xám màu đen.
Tạ Lãng hiếm khi thấy bà ấy kích động như thế này.
Hầu hết thời gian mẹ anh đều là một người bình tĩnh, biết kiềm chế, giống như mái tóc đen dài luôn được cuộn lại mà không để xõa ra một chút nào, giống như những đức tin lạnh lùng mà bà ấy đã dạy đi dạy lại cho anh từ bé đến lớn vậy——
Sự hoàn hảo đến từ kỷ luật tuyệt đối, bản thân phải biết tự kiểm điểm và giữ mình trong sạch. Tạ Dao rõ ràng đang đứng đó, nhìn xuống anh với tư thế cao quý thường thấy. Nhưng vào lúc này, vị thần hoàn hảo kia như thể đang trong hư không, lần đầu tiên xé nát một góc khuôn mặt bất động như đá của mình trước mặt anh—— Cuộc đối đầu của hai người họ diễn ra tronv thầm lặng, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Tạ Giác nghiêng người về phía trước, đột nhiên mở cánh cửa lồng chim bằng thép không gỉ vang lên một tiếng lạch cạch. Thoạt nhìn ông ấy có vẻ bình tĩnh, nhưng sau khi con vẹt xám Úc sợ hãi bay lên đậu trên đầu ngón tay mình, Tạ Giác lại đột nhiên ngước mắt lên và liếc nhìn thư ký Trương đang đứng sau Tạ Lãng, nhàn nhạt nói: "Thư ký Trương, cậu đi hỏi chú Lưu giúp tôi bữa tối này phòng bếp đã chuẩn bị những món gì. Mấy ngày nay thời tiết không tốt, nên tôi muốn uống ít canh gà." "..." Thư ký Trương không lập tức làm theo mà chần chừ một lúc, đợi đến khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013336/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.