Vào thời điểm một loạt tin nhắn Wechat của Lê Giang Dã liên tục được gửi đến, Tạ Lãng đang ngồi trên băng ghế ở hành lang bệnh viện Hoài Hải.
Giang Dã: Anh Lãng, sao anh làm được hay vậy? Ngón tay Tạ Lãng vội vàng ấn trên bàn phím, có chút suy tư. "Chẳng qua là vô tình nhìn thấy thôi." Đây là câu trả lời anh nghĩ trong đầu, nhưng chưa kịp gõ xuống thì câu thứ hai từ phía bên kia đã được gửi đến. Giang Dã: Có phải lại lén học thuộc biển số rồi không? "Cũng không phải cố ý..." Điện thoại di động trong tay anh không ngừng rung lên, tin nhắn đến hết cái này tới cái khác, sau khi Tạ Lãng nghĩ mãi mới ra nên trả lời câu hỏi phía trước như thế nào thì câu hỏi đáng ghét phía sau lại xuất hiện. "Giám đốc Tạ, bác sĩ nói chúng ta có thể đi vào rồi!" Lúc này, thư ký Trương từ cửa hành lang đi tới, trên tay cầm một tập hồ sơ, anh ta đứng bên cạnh Tạ Lãng, nhẹ giọng nói. "Ừ!" Tạ Lãng đang chăm chú nhìn điện thoại, lúc trả lời thư ký Trương còn hơi lơ đễnh, nhưng giây tiếp theo lại có vẻ nhẹ nhõm hẳn, anh đứng dậy nói: "Có thể làm kiểm tra rồi phải không, được rồi, đi thôi——" ... Khi Tạ Lãng và thư ký Trương ra khỏi bệnh viện thì trời đã tối hẳn. Những đám mây đậu ở tầng thấp, bầu trời u ám và rất nhiều chuồn chuồn bay lượn trên bãi đỗ xe. "Có vẻ như trời sắp mưa to rồi——" Thư ký Trương ngẩng đầu lên nhìn, thì thầm nói. "Tôi đã xem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013344/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.