"Anh Lãng, anh Lãng ơi——"
Lê Giang Dã nằm nhoài trên bậu cửa sổ nhà mình, hét lên hai lần với người đang đứng dưới tầng nhưng hình như cũng chẳng có tác dụng gì, cuối cùng cậu đành phải gào lên: "Tạ Lãng!"
"Hả?" Tạ Lãng và Lê Gia Minh đang đứng ở góc đường rốt cuộc cũng cùng quay đầu lại.
"Đừng để Lê Gia Minh ngồi đấy chờ con gái nhà người ta nữa, nhỏ đó bị dọa sợ mất bây giờ!" Lê Giang Dã gào lên.
Không biết câu nói này có phải quá xấu hổ hay không mà Lê Gia Minh cứ ngẩng đầu lên r*n r* mấy lần, Tạ Lãng thì ra sức biện hộ trong tiếng ư ử: "Đâu có đâu, nhìn có tý thôi mà!"
"Vậy thì đừng nhìn nữa!" Lê Giang Dã lại nghiêng người về phía trước, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi bạc cả mặt: "Về đi, về chọn đồ giúp em!"
Cậu đang chỉ vào hàng lông mày của mình.
"Về ngay đây!" Thế là Tạ Lãng lập tức đáp lại.
Anh muốn kéo Lê Gia Minh quay lại nhưng mà mãi không được, mông của chú ta cứ như bị dán chặt xuống đất, càng kéo lại càng ì ra, Tạ Lãng đành phải ngồi xổm xuống, vừa xoa đầu vừa dỗ dành, không biết anh đã dỗ cái gì nhưng khi đứng dậy lần nữa thì Lê Gia Minh lại ngoan ngoãn đi theo phía sau.
Lê Giang Dã nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi mỉm cười. Gió lạnh buổi sáng mùa đông vẫn rất buốt, cậu cảm thấy ớn lạnh, bèn chui tọt vào trong phòng và đóng cửa sổ lại.
Quả nhiên mấy phút sau, Tạ Lãng đã trở về,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013380/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.