Anh lạnh giọng nói: "Loại chuyện này mà các anh cũng dám làm, muốn ngồi tù đúng không?"
"Anh Phương, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ mà thôi!" Bác sĩ A nói: "Người kia nắm nhược điểm của chúng tôi, uy hiếp chúng tôi nếu không làm việc này cho người đó, liền cho chúng tôi mất việc ở bệnh viện có lăn lộn ở ngoài đời cũng không nổi."
Bác sĩ B cũng bò tới, mặt mũi cầu khẩn: "Xin anh Phương tha cho bọn tôi, nếu biết cô gái này là bạn của anh, cho bọn tôi mười lá gan bọn tôi cũng không dám."
Phương Tinh Nghị cười lạnh: "Ý của anh là, nếu là người khác các anh sẽ dám?"
"Chúng tôi không có ý này."
"Lão tứ." Phương Tinh Nghị lười nghe bọn họ lảm nhảm, gọi Lục Văn Thù đang đứng ngoài cửa vào: "Đem hai người này tới cục cảnh sát, nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế đó."
Lục Văn Thù cười hì hì nói: "Được được, cứ để tôi!"
Hai bác sĩ vẫn đang cầu xin tha thứ, trực tiếp bị Lục Văn Thù kéo ra.
Phương Tinh Nghị cởi áo khoác choàng lên người Dương Yến, mặt vẻ khẩn trương: "Không bị sao chứ?"
"Không sao." Dương Yến lắc đầu, cô nghĩ tới chuyện lần trước lần nữa nói xin lỗi anh: "Lần trước không phải tôi cố ý, chỉ là chuyện của đứa bé kia tôi khó mà nói rõ được, cho nên..."
Anh chặn môi của cô lại, nóng lòng hôn.
Sau một hồi lâu, Phương Tinh Nghị mới buông ra, ngón cái xoa lên cánh môi non mềm của cô, khàn khàn nói: "Tôi biết."
"Anh biết mà không trả lời tin
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-than-nha-toi/174851/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.