Bà lão trước mặt cũng bị hoảng sợ, vội vàng tránh ra, sau đó cung kính mở miệng: “Cậu chủ, cô Thẩm, hai người đã tới, bà chủ chờ hai người rất lâu rồi.”Thẩm Vu Quy ngây ngẩn một hồi, sau khi đối diện với ánh mắt đánh giá của Phí Nam Thành lại càng không biết phải làm sao.Cô phải giải thích sao giờ, cô không quen biết bà cụ?Thị lực kém?Đúng rồi! Mắt của chị bị cận nặng!Trong nháy mắt, ánh mắt của Thẩm Vu Quy trở nên mơ hồ: “Thật xin lỗi, con quên đeo kính.”“Cái này thì có lỗi hay không lỗi gì chứ, bé con, mau tới đây cho bà nhìn chút, bà nhớ các con chết mất.”Bà Phí mở lời phá vỡ không khí lúng túng.
Bà cười vẫy tay với Thẩm Vu Quy, mặc dù gương mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn vô cùng hiền từ.Thẩm Vu Quy đã hỏi mẹ trước, chắc chắn chị và bà cụ chưa từng tiếp xúc nhưng sao dáng vẻ của bà cụ lại giống như đã biết chị? Chẳng lẽ, trong tình huống nào đó mẹ không biết, chị đã gặp bà cụ?Thẩm Vu Quy sợ mình bị lộ, đành thận trọng đi đến trước mặt bà cụ: “Bà nội.”Cô vừa muốn cúi người thì cánh tay lại bị bà cụ bắt lấy.
Bà mang kính lão, ánh mắt rơi trên mặt cô, cố gắng nhìn kĩ mấy lần, lúc này mới trêu ghẹo: “Hai đứa không có lương tâm này quấn quýt lấy nhau như hình với bóng, như cá gặp nước, như keo như sơn.
Nếu bà không mở miệng, có phải sẽ không nhớ tới bà già này hay không?”Thẩm Vu Quy: …!Như hình với bóng? Như cá gặp nước? Như keo như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-thanh-cho-trang-ve/119349/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.