Ly hôn?Vu Mạn Du bị dọa sợ, giọng run rẩy: “Ly hôn gì cơ?”Thẩm Thiên Hạo và Bạch Trúc xuống xe.Ánh mắt Bạch Trúc chứa đầy ý cười trên nỗi đau của người khác.
Bà ta liếc nhìn Thẩm Thiên Hạo, thấy ông ta còn chưa lên tiếng, đảo mắt một vòng rồi thở dài: “Xem tình hình này, chắc chắn là cậu Phí không chạm vào Từ Tâm rồi nhỉ? Đáng tiếc, nhà ta vất vả lắm mới có cơ hội làm thân với cậu Phí…”Chỉ một câu nói đã chạm đến chỗ đau của Thẩm Thiên Hạo.Mấy năm nay, ông ta vẫn luôn muốn nịnh nọt nhà họ Phí, đáng tiếc nhà giàu có bậc nhất như nhà họ vốn chẳng bao giờ để mắt tới loại xí nghiệp tầm trung của ông ta.Ông ta thở hổn hển quát lớn: “Nuôi mày lớn như vậy để làm gì hả? Dáng vẻ xấu xí suốt ngày làm mất mặt thì cũng thôi đi, cơ hội tốt như vậy mà mày cũng không giữ được.
Hai mẹ con các người và thằng khốn ở nước ngoài đó đều là phế vật! Mau cút cho tôi! Tôi muốn ly hôn, để ba mẹ con các người ra đi tay trắng!”Thẩm Vu Quy cúi đầu, mái tóc che khuôn mặt, cô cong môi cười lạnh.Ra đi tay trắng?Giỏi thật đấy!Vu Mạn Du được cô đỡ lấy cũng sắp té xỉu, bà không thể tin: “Sao ông có thể đối xử với tôi như vậy, công ty là của bố tôi!”Thẩm Thiên Hạo là một con phượng hoàng đực, năm đó ở rể nhà họ Vu.Tiếc thay, sau khi cưới hai năm, ông Vu qua đời, Thẩm Thiên Hạo đã nhân cơ hội tiếp quản toàn bộ Vu thị.Thẩm Thiên Hạo nghe bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-thanh-cho-trang-ve/119356/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.