Thẩm Vu Quy vội vàng xoay người xuống giường, khoảnh khắc chân chạm đất, chân cô mềm nhũn suýt nữa ngã quỵ xuống.
Cũng may cô kịp thời vịn được cạnh giường, vì cơ thể không thoải mái khiến cô hơi dừng lại một lát, sau đó mới mặc quần áo lên đuổi theo.
Cô mở cửa phòng, chạy tới đầu cầu thang, liền nhìn thấy Phí Nam Thành đang đi ra ngoài.
Đường nét sườn mặt của anh rõ ràng, khuôn mặt đẹp đến quá đáng, nhưng lúc này hàm dưới đang căng cứng, vẻ mặt lạnh lùng, cơ thể được bao bọc bởi hơi thở sắc bén, khiến người ta vừa nhìn một cái đã nhận ra anh đang tức giận.
Mắt thấy anh đã đi đến cửa, sắp rời khỏi, quản gia chỉ có thể bất chấp nói: “Cậu chủ.
”Phí Nam Thành dừng chân, quay đầu, ánh mắt vừa sắc bén vừa hờ hững.
Quản gia ho khan một tiếng: “Sáng nay bà chủ gọi điện thoại đến, nói… nói vì để hai người bồi dưỡng cảm tình, sau này Mùng một và Mười lăm mỗi tháng cô Thẩm đều phải đến ngủ với cậu một đêm.
”Ông ta cứ nói một chữ là lại cảm nhận được khí lạnh tăng thêm một bậc.
Đến khi nói xong, trán quản gia đã lấm tấm mồ hôi lạnh, ông ta nuốt nước bọt: “Sức khỏe của bà chủ không tốt, bác sĩ nói nhất định phải nghe theo bà ấy, nếu không…”Ông ta không nói nốt mấy lời phía sau, nhưng Phí Nam Thanh cũng hiểu rồi.
Vẻ mặt anh càng trở nên mất kiên nhẫn, ánh mắt dữ tợn đáng sợ.
Quản gia và người giúp việc sợ đến mức không dám thở mạnh, thậm chí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-thanh-cho-trang-ve/119358/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.