Chương 11: Nụ hôn đầu
Mải trò chuyện, chúng tôi đi hết đoạn đường khá xa lúc nào không hay. Ô tô dừng lại trước cửa khách sạn, Cảnh Mạc Vũ đưa tôi tới căn phòng cực kỳ sang trọng, có thể ngắm cảnh thành phố từ trên cao. Dưới ánh đèn dịu dàng, Cảnh Mạc Vũ quay người nhìn tôi. Rõ ràng chúng tôi biết nhau hai mươi năm nay, rõ ràng trước đây, cả ngày nói không hết chuyện, vậy mà bây giờ, chúng tôi như hai người xa lạ, im lặng mặt đối mặt, không biết nói gì, làm gì... Đặc biệt, khi nhìn thấy chiếc sofa ở phòng khách, đầu óc tôi toàn là cảnh anh đè tôi xuống sofa hôm trước. Máu nóng dồn hết lên mặt trong giây lát. Vì vậy, khi anh hỏi: "Tối nay em có mệt không? Có cần ngâm spa trước cho đỡ mệt mỏi?", tôi gật đầu ngay lập tức. Sau khi gật đầu lia lịa, tôi mới hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nhất là từ “trước” mang hàm ý sâu xa. Mặt tôi càng đỏ ửng. “Anh đi xả nước cho em.” Cảnh Mạc Vũ quay người đi vào phòng tắm. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối xả. Không thấy Cảnh Mạc Vũ ra ngoài, chắc anh tắm trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cố gắng rời mắt khỏi sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng sông lững lờ trôi quanh thành phố phồn hoa nhưng cũng có chiều sâu văn hóa này. Ánh đèn lộng lẫy càng làm nổi bật vẻ đẹp xa hoa trong đêm tối. Có lẽ sống trong khuôn viên Đại học T một thời gian dài tôi quen nhìn những tòa nhà đơn giản của trường đại học,Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/neu-khong-la-tinh-yeu/2549498/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.