Nụ cười trên mặt Lương Phóng ngưng đọng lại trong nháy mắt khi mũi tên cắm phập vào ngực hắn.
Một khắc kia khi ngã xuống, ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Lạc tràn đầy vẻ khó tin.
– Đi xem Lương Phóng! – Quân Nặc vung tay, thị vệ bên người lập tức phi nước đại mà đi.
Diệp Lạc rũ mắt xuống, Phong Gian Ảnh tiếp lấy cung tên trong tay nàng, sau đó không dấu vết tiến lại gần, chậm rãi rót nội lực vào cơ thể nàng.
– Thất hoàng tử, Lương Phóng đã tắt thở. -Vừa nói, tên thị vệ quét mắt về phía Diệp Lạc, trong mắt ngoài bội phục ra còn có chút e sợ.
Quân Nặc hít mạnh vào một hơi, đột ngột nhìn về phía Diệp Lạc, trong ánh mắt mang theo chút khiếp sợ.
Bên cạnh có tiếng người ồ lên, mọi người đều biết Lương Phóng là thủ hạ mang danh hiệu thần tiễn của Lương tướng, người này tính cách can đảm cẩn trọng, cho nên Lương tướng mới phái hắn cho Thất hoàng tử. Không ngờ Diệp Tri chỉ là một tên thư sinh yếu đuối mà cũng có thân thủ lợi hại đến vậy.
– Diệp Tri ngươi dám ở trước bàn dân thiên hạ giết người phải chịu tội gì? – Lương thừa tướng vừa nghe được tin tức là vội vã chạy đến đây, nhìn thấy thi thể Lương Phóng được nâng tới, ông ta vừa sợ hãi vừa giận dữ.
Lương Phóng là người ông ta bỏ vào rất nhiều tâm huyết, trong ngàn vạn người mới chọn ra được một người, vừa phải có lòng trung thành tuyệt đối, cũng phải có tiềm năng phát triển. Lương Phóng quả nhiên không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngai-gi-huyt-sao-ma-tu-tu-di/2612720/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.