Edit: Lam Sắc
Việc đăng cơ đã xong, sứ thần hai nước cũng đã về nước, binh mã lúc trước mượn của Nhàn Vân Vương gia cũng đến lúc phải trả.
Diệp Lạc xoa cằm, trầm ngâm không nói.
Quân Hoằng nhìn nàng: “Làm sao vậy?”
“Thật đau lòng mà, có thể không trả không?”
“…….” Quân Hoằng đầu đầy hắc tuyến, không muốn trả lời.
Dịch Kinh Hồng nhịn cười, nhẹ giọng nói: “Vậy không bằng để Diệp Thập Nhất cưới Quân Hồng Tụ?”
“Không được.”
“Không được.”
Hai người cùng lên tiếng cự tuyệt, Quân Hoằng cự tuyệt là sợ Quân Hồng Tụ có dụng tâm kín đáo, lợi dụng lửa gần rơm, làm một số hành động không tốt, mà Diệp Lạc cự tuyệt tất nhiên là sợ chậm trễ thanh xuân của Quân Hồng Tụ.
Quân Hoằng nhìn Diệp Lạc một cái, cười cười: “Đúng, không được.”
Diệp Lạc thở dài: “Nhưng mười vạn người kia thật không muốn trả mà. Nếu thật sự trả, ta sẽ đau lòng không ngủ được mất.”
Dịch Kinh Hồng ngoảnh mặt đi, không hé răng, tật xấu của công tử nhà hắn lại tái phát rồi.
Quân Hoằng lắc đầu, mở miệng: “Ngày mai cho bọn họ đi thôi, nếu lúc trước nói là mượn, thì sẽ phải trả.”
“Ngươi là Hoàng Đế, binh mã khắp thiên hạ đều là của ngươi.” Diệp Lạc thật sự không muốn trả, tuy biết là Quân Hoằng nói rất đúng.
Quân Hoằng buồn cười, Diệp Tri như vậy có chút vô lại, ít vẻ bình tĩnh sắc bén, lại nhiều hơn mấy phần đáng yêu. Đương nhiên hắn không dám nói ra, một nam nhân bị người khác nói là đáng yêu, thì không phải chuyện gì cao hứng.
Nhưng không biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngai-gi-huyt-sao-ma-tu-tu-di/2612742/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.