Trưởng phòng nhân sự là một người đàn ông trung niên tên Lưu Kỳ. Lúc nhìn thấy Thẩm Phồn Tinh, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của ông ta sửng sốt mất nửa giây. Sau đó, ông ta vừa chạy vừa đẩy Thẩm Phồn Tinh ra ngoài.“Ôi bà cô của tôi ơi, hôm nay có cuộc họp cấp cao, sắp bắt đầu đến nơi rồi, cô còn chạy đến chỗ tôi làm gì? Nhanh lên, nhanh lên, đến phòng họp thôi.”“Giám đốc Lưu, tôi tìm ông có việc…”“Chuyện gì cũng không quan trọng bằng cuộc họp này, đi họp trước, họp xong rồi nói.”Thẩm Phồn Tinh nhíu mày nhưng cũng không từ chối.Trước khi báo cáo từ chức được xét duyệt, cô vẫn là một trong những giám đốc phòng ban hàng đầu của Tô thị, tham gia một cuộc họp là lẽ đương nhiên.Nhưng khi cô vừa tiến vào phòng họp lại nhìn thấy Thẩm Thiên Nhu, hàn khí trêи mặt cũng hiện lên.Từ khi nào Thẩm Thiên Nhu cũng trở thành giám đốc điều hành của Tô thị rồi?Mà thời điểm Thẩm Thiên Nhu cũng đang nhìn đến cô, con ngươi xinh đẹp mang theo khiêu khích mà chỉ giữa hai người mới hiểu.Thẩm Phồn Tinh mím chặt môi, lạnh nhạt liếc cô ta một cái rồi đi về phía chỗ ngồi của mình.Bởi vì lúc trước thường xuyên tham gia các cuộc họp, Thẩm Phồn Tinh vẫn luôn ngồi ở một vị trí duy nhất. Chỗ ngồi gần cửa sổ, cách Tô Hằng không xa.Trước kia chỉ là tùy tiện tìm chỗ ngồi, dần dà, mặc kệ vị trí của những người khác có biến đổi như thế nào, chỗ ngồi của Thẩm Phồn Tinh vẫn chưa từng bị chiếm.Thẩm Phồn Tinh mặt không cảm xúc đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngai-tien-sinh-hay-kiem-che/2232953/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.