Ba chữ này thốt ra, Monaco mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Sau lời tuyên thệ này, Ngạn Bách Ngôn và cô ta mới có thể chính thức trở thành vợ chồng.
Danh chính ngôn thuận bước vào nhà họ Ngạn, âu cũng là điều cô ta hằng ao ước.
Hôn lễ kết thúc, Monaco trở về phòng riêng của Ngạn Bách Ngôn, yên vị ngồi trên giường chờ đợi anh.
Tấm vải voan trùm đầu đính kim cương lấp lánh nhẹ nhàng gợn bay, tựa hồ như cánh bướm chao liệng trước gió.
Dưới sảnh chính, Ngạn Bách Ngôn cầm tờ giấy kết hôn đỏ chói, ngạo nghễ toan bước lên lầu liền bị bà Kiều Dung gọi giật lại.
- Ngôn, dừng lại một chút.
Con muốn kết hôn với cô ta thật ư?
Bà Kiều Dung vẫn chưa tin vào những gì chính mắt mình trông thấy.
Trong tiềm thức của bà, đến thời điểm hiện tại bà vẫn không thể chấp nhận được người con dâu này.
Nghe mẹ chất vấn, Ngạn Bách Ngôn chỉ cười trừ.
Anh đem tờ giấy kết hôn giơ lên cao, khóe miệng cong nhẹ:
- Tên cũng đã ký rồi, còn có thể cưới giả được sao, thưa mẹ?
Bà Kiều muốn nói thêm liền bị Ngạn Bách Ngôn trực tiếp bỏ qua ngoài tai, sau đó ung bung bước lên phòng.
Cánh cửa được đẩy ra, trái tim Monaco giật thót.
Trông thấy người vào là Ngạn Bách Ngôn, tâm trạng của cô ta càng thêm bối rối.
Hai bàn tay bấu chặt gấu váy rồi lại đan vào nhau, chốc chốc tấm lưng thon thả khẽ rung lên, cảm giác hồi hộp xâm lấn toàn bộ cơ thể.
Ngạn Bách Ngôn sải những bước dài về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngan-thieu-truy-the/931643/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.