Anh Ngạn!!!
Vừa trông thấy Ngạn Bách Ngôn, Monaco đã vội vàng chạy tới, vòng tay ôm chầm lấy anh.
Người đàn ông này vẫn còn căm ghét cô đến thế hay sao? Mười năm trước, Monanco quyết định từ bỏ tình yêu đẹp đẽ chỉ để theo đuổi đam mê ca hát của bản thân.
Ngày Ngạn Bách Ngôn đưa cô ra sân bay, trên khóe mi Monaco chậm rãi chảy ra hai hàng nước mắt.
- Anh có chờ em về không?
Monaco nắm chặt lấy bàn tay của anh, nhỏ giọng hỏi.
Thực ra, đáp án này Monaco đã lường trước được trong đầu.
Vì tình yêu, chắc chắn Ngạn Bách Ngôn sẽ gật đầu mà đồng ý chờ đợi.
Ba năm họ bên nhau, cô rất tin tưởng vào anh.
Tuy nhiên, mọi thứ trái ngược hoàn toàn với những gì Monaco nghĩ.
Ngạn Bách Ngôn rút tay ra khỏi cô, gương mặt hoàn hảo chợt tỏa ra khí sắc lạnh lẽo đến tê tái:
- Sẽ không!
Ngay từ giây phút đó, Monaco đã hiểu, vị trí của cô đối với anh không phải là sự ưu tiên hàng đầu.
Monaca dụi dụi đầu lên vai Ngạn Bách Ngôn, nước mắt lã chã rơi xuống.
Mười năm không gặp, Ngạn Bách Ngôn vẫn như thế: cứng nhắc và lạnh lùng.
Đến giờ phút này Monaco mới hiểu, bản thân cô vẫn còn yêu anh nhiều đến như thế nào.
Sơ Sênh há miệng nhìn cảnh tượng thân mật trước mắt.
Mãi lúc sau cô mới lấy lại bình tĩnh, sau đó cười cười, xoay lưng toan bước lên trên lầu.
- Đứng đó!
Ngạn Bách Ngôn lạnh lùng lên tiếng.
Anh đẩy mạnh Monaco ra khỏi người, bước từng bước nặng nề về phía
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngan-thieu-truy-the/931679/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.