Ở trong mắt Dương Bách Xuyên, sau khi sư phụ đâm ra một kiếm, tiếng kêu la thảm thiết của Ma Vương vang lên, đôi mắt máu to như cối xay cũng ảm đạm biến mất.
Sau đó ma sát cuồn cuộn che trời lấp đất cũng nhanh chóng co lại…
Hóa thành một điểm nhỏ.
Cuối cùng tất cả ma sát trong mắt trận biến mất không còn.
Nhưng những ma sát đó không phải thực sư biến mất mà thu nạp hội tụ lại, hóa thành một người cao 3 mét, mặc chiến giáp tay cầm cự đao.
Dương Bách Xuyên nghĩ thầm: “Có lẽ đây mới là bộ mặt chân chính của ma đầu.”
Mặc dù không nhìn rõ dung mạo, chỉ là một hình người cuốn đầy ma sát, nhưng vẫn làm Dương Bách Xuyên cảm thấy áp lực.
Sau đó nghe thấy ma đầu mở miệng nói: “Mặc kệ ngươi là ai, ngươi đã chọc giận bổn vương, bổn vương muốn rút ra nguyên thần của ngươi, làm ngươi sống không bằng chết.”
Lời nói uy hiếp của ma đầu vang lên, lúc này sư phụ tạm dừng, nói: “Ngươi thử xem, bản tôn rất muốn nhìn xem thủ đoạn của cổ ma đầu.”
Nói xong Vân Thiên Tà đứng yên, bày ra bộ dáng cứ phóng ngựa lại đây, ta chấp hết.
“Gào…”
Ma Vương nhấc đao gầm lên: “Cơn giận của Ma Vương, trảm…”
Một đao tràn ngập ma sát buông xuống với tốc độ nhanh như tia chớp.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại làm Dương Bách Xuyên trợn mắt há mồm.
Sau khi Ma Vương chém ra một đao khí thế kia, vậy mà… Vậy mà lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/855664/chuong-3544.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.