Vì vậy, khoảng một trăm người chúng ta dẫn theo các đệ tử Vân Môn tách nhau ra hành động. Nào ngờ có một ngày, đột nhiên có vô số cường giả tự xưng là người của Thái Huyền Tông, bọn họ nghe nói chúng ta đến từ Sơn Hải Giới liền bắt người. Có người phản kháng, nhưng bị giết tại chỗ.
Chúng ta ấy à, ở Sơn Hải Giới được gọi là cao thủ, nhưng dù sao cũng chỉ là cảnh giới Xuất Khiếu, cao nhất là cảnh giới Phân Thần. Sau khi tới Tu Chân Giới, chúng ta mới phát hiện cao thủ ở Sơn Hải Giới chỉ là rơm rạ, Tu Chân Giới là một thế giới cao thủ đi đầy đường.
Chúng ta đối đầu với người của Thái Huyền Tông hoàn toàn không có sức đánh trả, nhưng chúng ta không muốn bị bắt, tất nhiên sẽ chống cự. Kết quả là rất nhiều người mất mạng.
Lúc đó ta đã sử dụng bí pháp nên thoát nạn, còn các đệ tử đi cùng thì người chết kẻ trốn, còn mất liên lạc với đám Độc Cô Hối..."
Bê Đê nói đến đây, gương mặt vẫn tràn đầy buồn bã, dường như hắn ta đang nhớ lại chuyện năm xưa, im lặng không nói gì.
Còn Dương Bách Xuyên thì lửa giận bùng lên trong lòng, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Hắn cũng vô cùng lo lắng, nhưng hắn biết Bê Đê vẫn chưa nói xong. Hắn không lên tiếng mà chờ đối phương nói tiếp.
Mãi lâu sau Bê Đê mới hít sâu một hơi, tiếp tục kể: "Cmn Tu Chân Giới quá rộng lớn. Sau khi thoát khỏi sự truy sát của con chuột, ta trốn trong thành Ngân Hà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/855869/chuong-3408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.