Một ngày nào đó sau trăm năm, trong lúc đi săn Dương Bách Xuyên nhìn thấy một con thú hoang U Minh Giới trông khá giống thỏ sinh một cặp con non.
Hắn thấy chúng đáng yêu nên không giết, mà bắt về tặng cho Liễu Linh Linh.
"Linh Linh mau nhìn xem ta mang cái gì về cho nàng này..."
Ba gian nhà tranh một mảnh sân nhỏ, nơi này là nhà của Dương Bách Xuyên và Liễu Linh Linh.
Dương Bách Xuyên đi vào sân, hô vọng vào nhà tranh.
"Xuyên ca về rồi..."
Liễu Linh Linh từ trong nhà tranh đi ra, tươi cười hỏi: "Chàng mang cái gì về vậy?"
Dương Bách Xuyên bắt cả nhà bốn con thú hoang giống thỏ ở bên trong túi đi săn ra, đặt xuống đất: "Nàng xem đi này. Về sau ta ra ngoài săn thú thì để mấy con thú nhỏ này bầu bạn với nàng."
"Ôi chao, đáng yêu quá!" Liễu Linh Linh vui vẻ ôm một con thú nhỏ ngoan ngoãn lên.
Dương Bách Xuyên cười ha ha, vô thức nói ra một câu: "He he, sau này chúng ta sẽ sinh một ổ con..."
"Xuyên ca, huynh đừng quên nơi này là U Minh Giới, không thể sinh con, vì vậy chúng ta không thể có con. Trong thế giới này chỉ có hai chúng ta sinh sống, không ai có thể quấy rầy thế giới riêng của đôi ta... ha ha!"
Liễu Linh Linh ôm thú nhỏ trong lòng, tùy ý nói.
Nhưng lúc này, không hiểu sao cõi lòng Dương Bách Xuyên chợt run lên. Hắn vô thức nói ra chuyện con cái, nghe thấy Liễu Linh Linh nói nơi này là U Minh Giới, không thể có con...
Bỗng dưng gương mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/855958/chuong-3349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.