Mà toàn thân hắn đã xuất hiện ngàn vết lở loét, y phục đã hoá thành tro tàn trong trận Lôi Kiếp trước đó, tóc cũng bị đốt thành tro bụi.
Cả người hắn đều là những vết thương sâu tận xương tuỷ, không một chỗ nào còn nguyên vẹn như thể đã từng bị đao kiếm chặt chém vậy, từng giọt máu tươi chảy ra từ miệng vết thương.
......
Đúng lúc đó, Dương Bách Xuyên nghe thấy có người gọi mình...
Dương Bách Xuyên... Dương Bách Xuyên… nhóc Xuyên… nhóc Xuyên..."
Tiếng gọi không ngừng vang vọng bên tai hắn.
Dương Bách Xuyên đột nhiên mở mắt ra, lúc này hắn mới cảm thấy ánh sáng chói mắt biến mất.
Nhưng khi hắn mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ khác, xung quanh hắn hoàn toàn tối tăm.
Cả thế giới đều không có mặt trăng hay mặt trời, chỉ có sự tăm tối và hoang vắng đến thê lương...
Hắn nhìn thế giới trước mặt, không khỏi thắc mắc trong chốc lát, dường như hắn nhớ rõ mình không nên ở một nơi như vậy, hắn cảm thấy mình nên làm một việc rất quan trọng gì đó, nhưng lại không thể nhớ ra được.
Hơn nữa lúc muốn trở về, hắn cảm thấy một cơn đau nhói chóng mặt ập đến tâm trí.
"A..."
Cơn đau nhói trong đầu khiến hắn không nhịn được kêu thành tiếng.
"Nhóc Xuyên..."
Đúng lúc này, một tiếng gọi dịu dàng vang lên từ phía sau.
Dương Bách Xuyên không suy nghĩ gì khác, đột nhiên quay đầu lại nhìn, nhưng khoảnh khắc tiếp theo hắn lại run rẩy toàn thân...
"Linh Linh..." Một tia chớp lóe lên trong đầu Dương Bách Xuyên, một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/855961/chuong-3347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.