Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lâm Hoan kêu lên, lúc cô bị bệnh đúng lúc ba cô đi đến thành phố đó điều tra lần thứ hai.
Tối hôm qua hai người tổng hợp lại, nhất định là có người cố ý hại nhà họ Lâm, chính là không muốn ba của Lâm Hoan đi điều tra thành phố đó...
Bây giờ, tin tức tra được của Tiểu Lolitata Ngô Mặc Thu cuối cùng cũng có chút hiệu quả.
Bọn họ lái xe thẳng đến thành phố Cổ Hàm, khoảng năm mươi phút sau, theo hướng dẫn của cô nhóc Ngô Mặc Thu, Dương Bách Xuyên đậu xe ở một thôn nhỏ ở biên giới giữa cố đô và Cổ Hàm.
Theo lời nhóc loli kể, gia đình đó ở đầu làng.
Khi đi tới, từ xa đã nhìn thấy một ngôi nhà ba tầng nhỏ, diện tích vẫn còn rất rộng, ba tầng nối mặt với nhau, còn có sân rộng.
Dương Bách Xuyên đi lên phía trước, quả nhiên khi đến gần sân nhỏ của nhà này âm hàm vô cùng nặng, nghĩ xong anh lập tức gõ cửa.
Cánh cổng sắt cao hơn bốn mét đóng chặt, không nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong.
Vừa gõ cửa ba lần, bên trong đột nhiên rống to một tiếng, âm thanh rất lớn.
Anh thả linh thức ra nhìn, khá lắm, thực sự có một con chó ngao Tây Tạng to bằng một con nghé con đang trông nhà.
Hừ lạnh một tiếng, Dương Bách Xuyên mắng một tiếng súc sinh, linh thức áp lực của anh ngay lập ép lên người con chó ngao Tây Tạng, con chó ngạo Tây Tạng nhìn qua rất dọa người ngay lập tức quỳ gối trên mặt đất,
Lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859429/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.