Lúc bắn giọt máu ra, Dương Bách Xuyên cấp tốc lùi vào góc đại diện, núp thật xa. Nhỡ đâu tìm sai, sát trận tự khởi động thì anh sợ mình sẽ bị tấn công.
Một giây sau, giọt máu bay vào phạm vi chín mét trước cái nhìn chăm chú của Dương Bách Xuyên.
Sau đó, tiếng ầm ầm nặng nề vang lên.
Chỉ thấy tế đàn rực sáng, trong đại điện bỗng nổi gió.
Mà ở vị trí giọt máu bỗng xuất hiện một cánh cửa được tạo thành từ gợn nước, chỉ đủ cho một người đi qua.
Ngoài ra, trong phạm vi chín mét lấy tế đàn làm trung tâm đều chìm trong màu máu.
Dương Bách Xuyên mừng rơn, biết rằng mình đã tìm đúng.
Anh lẩm bẩm: "Truyền thừa mà lão già để lại quả nhiên không phải để trưng cho đẹp."
Vị trí dính máu trên tế đàn là cánh cửa được tạo thành từ gợn nước màu trắng, những chỗ khác đều là sương mù đẫm máu. Điều này chứng tỏ cửa sinh là vị trí giọt máu, cái khác đều là cửa tử, nếu động vào sẽ bị sát trận tấn công.
Dương Bách Xuyên nhếch miệng cười, hiện tại anh cực kỳ tự tin. Anh bước vào cửa sinh, đi thẳng tới bậc thang trước tế đàn rồi bước lên tế đàn.
Ở đây anh nhìn thấy một cô gái ngủ say, nhìn bề ngoài khoảng chừng hai mươi tuổi, tóc cài trâm ngọc, mặc trang phục cổ đại màu trắng, trên người tỏa ra sóng linh khí mỏng manh.
"Pháp khí nè!"
Anh phát hiện ra trang phục và trâm ngọc của cô gái đều là pháp khí, là linh khí hạ phẩm.
Đây là người thứ hai mặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859474/chuong-480.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.