Nhưng chuyện này lại làm anh cảm thấy xấu hổ, anh xé rách quần áo của con gái nhà người ta, trình độ rách nát đến mức không thể mặc được. Phần lớn phía sau lưng lộ ra bên ngoài, làn da bóng loáng làm anh nuốt nước miếng, nhưng vẫn cởi áo của mình khóa lên trên người cô.
Nhưng anh lại không biết, chỉ với hành động nho nhỏ này của mình đã làm cho trong lòng của Khâu Vân dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ.
Cô còn tưởng rằng sau khi chị gái chết, cô sẽ trở thành người cô đơn nhất trên đời này. Nhưng sự cẩn thận của Dương Bách Xuyên đã làm cho cô cảm thấy an toàn và ấm áp, sâu trong lòng sinh ra một cảm giác ngọt ngào, ngay cả chính cô cùng không biết vì sao, nhưng lại rất thích loại cảm giác này.
Một sát thủ động tình, đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng hai người lại không hề biết gì.
Mặc dù miệng vết thương của Khâu Vân đã khép lại, nhưng sắc mặt của cô vẫn trắng bệch, còn bị giam giữ trong nhà giam hơn mười ngày, tố chất thân thể đã rất suy nhược. Lúc Dương Bách Xuyên đỡ cô đứng dậy, cô đứng không vững ngã vào trong lồ ng ngực của Dương Bách Xuyên.
Thân thể mềm mại ấm áp thơm dịu ở trong lồ ng ngực làm cho Dương Bách Xuyên rất động lòng. Nhưng anh cũng biết rõ tình trạng thân thể của Khâu Vân, sau khi nghĩ lại lật tay lấy ra một viên đan Bồi Nguyên từ trong hồ Càn Khôn, nói với Khâu Vân: “Há mồm nuốt viên đan dược này xuống, bổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859486/chuong-471.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.