Một trận Tụ Linh nhìn qua đơn giản lại khiến Dương Bách Xuyên gần như cạn kiệt sức lực, trong lòng thầm nhủ: “Bày trận đúng là không phải việc người thường làm được, vừa cần máu lẫn chân khí, còn mệt hơn cả luyện đan.”
Nhưng anh cũng biết trận pháp giống luyện đan, đều cần am hiểu sâu, thậm chí ở một số phương diện còn khó hơn cả luyện đan.
Luyện đan chỉ cần có linh dược, đan phương… là có thể chậm rãi luyện chế, tích lũy kinh nghiệm, càng ngày càng thuận tay.
Thế nhưng là trận pháp lại khác, ngoại trừ trụ cột còn cần cả thiên phú, cảm ngộ thiên đạo, bởi vì muốn bày trận pháp phải kết hợp với thiên đạo.
Cũng giống như trận Tụ Linh anh bày hôm nay, trong miệng sư phụ chỉ là trận pháp cỡ nhập môn vô cùng đơn giản, nhưng thực tế phải liên hệ với m Dương Ngũ Hành, phong vân lôi điện, địa thế núi sông, vân vân… Nếu không biết nhìn thì đừng hòng bày được, thậm chí còn không biết được nên bày hướng nào.
Dương Bách Xuyên vui mừng bởi vì anh có một sư phụ kinh nghiệm phong phú, mỗi một chi tiết sư phụ truyền thừa cho anh đều ghi chú rõ cảm ngộ, nhận thức. Vì thế nói thẳng ra là hôm nay anh bày được trận Tụ Linh hoàn toàn dựa vào khuôn mẫu có sẵn mới miễn cưỡng thành công.
Dù sao trong thời gian ngắn anh không có ý định học trận pháp, đồ chơi này thật sự không dành cho người thường, suýt chút nữa đã mệt tới hộc máu.
Sau khi trận Tụ Linh thành công kích hoạt, Dương Bách Xuyên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859527/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.