Ban đầu Dương Bách Xuyên còn có thể vững vàng đâm xuống. Nhưng đến ba châm cuối cùng, quần áo trên người anh đã ướt đẫm mồ hôi.
Dù là châm nhanh hay châm chậm đều hao tốn rất nhiều tinh thần và chân khí. Tay bắt đầu run rẩy, anh cắn răng đâm kim châm lên người Độc Cô Vô Tình.
Độc Cô Vô Tình nhìn thấy cảnh tượng này, mặc dù cô không nói cảm ơn, song trong lòng đã khắc ghi ân tình của Dương Bách Xuyên.
Khi một châm cuối cùng đâm vào giữa trán Độc Cô Vô Tình, rốt cuộc Dương Bách Xuyên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy lần này anh không ngất xỉu, nhưng cũng mệt lả.
Dương Bách Xuyên ngồi phịch xuống sofa, mỉm cười nhìn hai màu đen trắng trên làn da của Độc Cô Vô Tình biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Anh biết mình đã thành công áp chế khí độc trong người Độc Cô Vô Tình.
Độc Cô Vô Tình toàn thân cắm đầy châm cũng nhìn thấy hai màu đen trắng trên người hành hạ cô suốt ba năm đã biến mất. Cô không kìm được nước mắt. Cô nhìn Dương Bách Xuyên dựa vào sofa thở hổn hển, khẽ nói: "Cảm ơn."
Dương Bách Xuyên nghỉ ngơi một lát rồi mới mỉm cười lên tiếng: "Không cần cảm ơn. Hiện tại tôi mới chỉ áp chế khí độc trong cơ thể cô thôi, muốn loại bỏ hoàn toàn thì phải đợi sau này tôi có đủ công lực song..."
"Ờm..." Dương Bách Xuyên nói đến đây thì nhận ra mình suýt lỡ lời, bèn vội vàng sửa lời: "Đợi sau này tôi giúp cô. Nhưng có lẽ cô phải ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859595/chuong-405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.