Kỳ An ngẩn người nhìn bức ảnh ấy rất lâu.
Đầu óc cô trì trệ như bị đổ chì vào, không thể suy nghĩ được gì, tầm mắt vì dừng lại quá lâu mà dần dần mất tiêu điểm.
Lớp chín…
Tại sao lại là lớp chín?
Và bức ảnh này đến từ đâu?
Là Trần Trạch Dã chụp sao?
Nhưng khi đó anh không phải đã chuyển trường về Lê Bắc rồi sao?
Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu cô, nhưng cho dù là câu nào, cô cũng không tìm được lời giải.
Như thể bước vào một mê cung, sương mù dày đặc, không phân rõ phương hướng.
Bên cạnh không biết nhà nào đang cãi nhau, chén đĩa ném vỡ choang, tiếng ồn ầm ĩ, cảm xúc trong lòng Kỳ An chồng chất, như một đống tơ rối quấn vào nhau, không sao gỡ nổi.
Cô ấn mạnh lòng bàn tay lên ngực, hít sâu một hơi, đặt bức ảnh sang một bên rồi tiếp tục xem những thứ còn lại trong chiếc hộp.
Có những tấm thẻ màu xanh nhạt rơi lộn xộn dưới chân, to bằng lòng bàn tay, Kỳ An đưa tay nhặt lên.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào, như có linh cảm nào đó ập đến, ngón tay trắng nõn của cô bất giác run lên.
Phải mất nửa phút, cô mới xoay mặt thẻ lại.
Đó là một tấm vé xe khách.
Chuyến D0630, Lê Bắc → Lâm Châu, Giờ khởi hành: 9 giờ 15 phút sáng
Góc trái dưới ghi rõ ngày: Tháng 6 năm 2013.
Kỳ An vô thức cắn vào lớp da mềm trong môi, nhưng lại không kiểm soát được lực, cơn đau như kim châm ập tới, vị máu tanh nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804377/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.