Bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Thành Truất không nhớ nữa, chắc là ngày khai giảng năm nhất thấy Loan Khả Oánh – người thứ hai vào phòng – thản nhiên lấy ra một chai nước thần SK-II trong túi trang điểm. Thành Truất biết nhãn hiệu này nghĩa là gì, cũng nắm được giá của nó, trong đầu cô ầm một tiếng, tiếp theo xấu hổ vô cùng. Cô lẳng lặng cất chỗ mỹ phẩm dưỡng da cộng lại hơn 100 tệ của mình, chạy khỏi ký túc xá.
Lúc trở về, hai bạn cùng phòng mới đã trình diện, họ nhìn túi lớn túi bé trong tay cô, hỏi: “Cậu đi shopping rồi à?”
Thành Truất khẽ gật đầu, sau đó cười thân thiện đề nghị: “Các cậu ăn tối chưa? Chúng ta xuống căng tin nhé? Tớ mời khách.”
Tính cả phòng, cô thích nhất quan sát Loan Khả Oánh, coi cô ấy là đối tượng học tập nhưng không bắt chước hệt. Việc học đòi này thật dễ dàng, cô thêm vào cách lý giải của bản thân, còn nâng cao một bậc.
Loan Khả Oánh thẳng thắn, cũng rất nhõng nhẽo, còn Thành Truất ăn nói khéo léo đưa đẩy, biết cách lung lạc lòng người.
Bởi vậy “người đến người đi” của phòng đều lấy cô làm trung tâm. Cô rõ mỹ phẩm như lòng bàn tay, nghe thuộc tên nhãn hiệu, biết website nào xem được ACGN* phụ đề mới nhất. Cô thường đưa ra đáp án thuyết phục trước tiên, lời khuyên yêu đương của cô rất đáng tin cậy, ánh mắt cô tinh tường, phân tích và đánh giá chính xác hầu hết mọi việc, giúp họ tránh không ít “hố”. Đến cuối kỳ, cô không ngần ngại chi sẻ tư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-ay/451595/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.