Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Con người tôi thích đua đòi.
Lâm Tử Tông từng nói tôi: “Em nghi ngờ anh yêu em cũng chỉ vì muốn ganh đua với Đới Hạ Xuyên.”
Câu đó khiến tôi đau đớn muốn chết, đau đến mức ngã gục xuống đất.
Sau đó cậu ấy lại lạnh lùng nói thêm một câu: “Đùa thôi, đừng diễn nữa.”
Cuộc sống hằng ngày của hai đứa sau khi bên nhau đại khái là: cậu ấy suốt ngày pha mấy trò cười kiểu địa ngục, còn tôi thì ráng phối hợp làm trò cùng cậu ấy.
Nhưng cũng có những lúc Lâm Tử Tông nũng nịu với tôi, giống một con mèo quấn người.
Về chuyện này, tôi cũng đã may mắn được trải nghiệm trước khi chúng tôi yêu đương.
Vào kỳ nghỉ đông của năm hai đại học, tôi có khuyên thế nào cậu ấy cũng không chịu về nhà tôi chơi.
Cậu nói có việc bận, phải về quê gấp.
Tính cậu ấy cố chấp, tôi khuyên mãi không xong nên đành để mỗi người về một nơi, định một thời gian sau sẽ tìm cách đến thăm.
Lúc đó tôi nghĩ kỹ rồi, dù cậu ấy không về dịp nghỉ thì ít nhất Tết cũng phải ghé chứ.
Sao cả nhà tôi nỡ để cậu ấy cô đơn đón Tết Âm lịch một mình được.
Ai ngờ, sau khi về nhà không hôm nào tôi ngồi yên nổi.
Ở nhà mà lòng bồn chồn như có lửa đốt, mới đến sáng sớm ngày thứ ba tôi đã vội mua vé tàu đi tìm Lâm Tử Tông.
Trước lúc đi, mẹ tôi còn chọc: “Nếu Tiểu Tông mà là con gái thì chắc con vác hết sổ tiết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-dep-troi-cua-lam-tu-tong/3014530/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.