Tống Tri Hòa liếc nhìn Tống Cảnh Minh một cái. Thiếu niên có chiều cao nổi bật, qua một kỳ nghỉ đông, Tống Tri Hòa thậm chí cảm thấy cậu ấy lại cao thêm.
Sau khi làn da ngăm đen hơn, vẻ ngây ngô non nớt ban đầu đã phai đi một ít, khiến gương mặt càng thêm tuấn tú. Khi nói chuyện với người khác toát lên vẻ hăng hái, đầy khí phách.
“Ừm, cũng có chút.” Tống Tri Hòa gật đầu tán đồng, xuất phát từ sự ngưỡng mộ thuần túy.
Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một gương mặt có nét hơi sắc sảo,lúc chú út sẽ như thế nào nhỉ?
Bước chân Hạ Ninh khựng lại, nhíu mày: “Tớ quên đồ rồi.” Dòng suy nghĩ của Tống Tri Hòa bị cắt ngang: “Thứ gì vậy?” “Bình nước.” Hạ Ninh nói, “Tớ để trên bàn, quên lấy rồi.”
“Cậu không biết đó thôi,” Hạ Ninh than thở một tràng, “Đợt Tết này tớ ăn uống thả cửa quá, bị nóng trong người. Mẹ tớ không biết kiếm đâu ra
bài thuốc dân gian, nấu thứ trà gì đó cho tớ uống, bảo là để tớ thanh nhiệt, giải độc.”
“Bình đựng trà đó, để ở trường hai ngày chắc muốn ôi thiu mất.”
Quả nhiên Tống Tri Hòa nhìn thấy trên cằm cô bạn nổi hai cục mụn, đỏ hồng. “Vậy cậu mau đi lấy đi, tớ đợi cậu.”
“Không cần đâu, cậu cứ đi trước với lớp trưởng đi, tớ đằng nào cũng phải về phòng học, vừa hay đi cùng Trần Thư Văn luôn.” Hạ Ninh nói.
“Được, bọn tớ ở chỗ ăn cơm đợi cậu.” Tống Cảnh Minh nói.
Thế là Tống Tri Hòa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-xuan-am-ap-kim-tri-cuu/2793370/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.