[Ai mà biết được, người bình thường sao có thể lý giải được mạch não của anh ta.]
[...]
Mà bên phía Thu Niệm và An Linh, tình hình rõ ràng lại càng không ổn hơn.
Đầu tiên là xuất hiện một người đàn ông không rõ thân phận che chở An Linh vào lòng rồi tự mình chịu đòn, sau đó lại xuất hiện thêm hai người trông thế nào cũng thấy quen mắt.
[Sợ chết khiếp, suýt nữa thì tưởng An Linh sắp bị Vương Dung Hân đánh.]
[Chắc không thể nào đâu, hôm qua chị ấy còn phản sát cả người cầm dao nữa mà...]
[Cái người mặc áo khoác đen kia là ai vậy? Tại sao lại ôm vợ tôi?]
[Hai người sau đó có phải là cha mẹ của An Linh không?]
[Cha của chị ấy tôi không nhận ra lắm, nhưng người còn lại chắc chắn là nữ thần Bùi Ngọc Ngưng! Tôi là fan điện ảnh của cô ấy, tuyệt đối sẽ không nhận sai!]
[Cười chết tôi, vừa nãy An Linh còn nói mình không phải An Linh đâu. Bây giờ cha mẹ đều đã xuất hiện, tôi xem cô ấy còn chối thế nào nữa.]
[Các bạn ơi, mọi người có cảm thấy tình hình hiện tại có chút không ổn không...]
[Sao Bùi Ngọc Ngưng và Thu Niệm lại nhìn nhau không động đậy thế?]
[Tôi biết tại sao vừa nãy tôi cảm thấy Thu Niệm quen mắt rồi! Mọi người không cảm thấy cô ấy và Bùi Ngọc Ngưng có chút giống nhau sao?]
"Sao vậy Ngọc Ngưng?" Cha An cũng chú ý tới sự khác thường của Bùi Ngọc Ngưng, vì thế liền nhìn theo ánh mắt của bà, sau đó cả người cũng ngây ra.
An Linh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/2767662/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.