Nhưng anh không nghe thấy có người rời đi đóng cửa, ngược lại cảm giác có người bò lên giường mình.
Anh lại tưởng Nghiêm Hình lén chạy qua, liền kéo chăn đang che đầu ra, lại thấy được An Linh đang cười với mình.
Nghiêm Úc còn đang sững sờ, An Linh lại vươn tay lau hai lần trên mặt anh, cảm giác lạnh băng.
"Anh Tiểu Úc đừng khóc, em đến đón Tết cùng anh."
"Tiểu Linh?"
Nghiêm Úc lồm cồm bò dậy từ trong chăn, lại nhìn thấy quản gia Nghiêm gia, bác Lý, đang đứng ở cửa phòng với vẻ mặt lo lắng.
"Cô chủ nhỏ Tiểu Linh hình như là tự mình chạy đến, vừa đến đã nói muốn gặp cậu chủ. Tôi không còn cách nào khác đành phải đưa cô bé đến đây trước. Cậu chủ cứ ở cùng cô bé một lát đi, tôi đi báo cho ông chủ một tiếng."
"Vâng ạ."
Nghiêm Úc gật đầu, một lần nữa nhìn về phía An Linh.
Chắc là vì năm mới, cô mặc một bộ đồ màu đỏ, trên đầu còn dùng dây buộc tóc màu đỏ búi hai củ tỏi nhỏ. Cả người được áo phao bọc đến tròn xoe, hai bên má cũng đỏ ửng, chắc là bị gió lạnh thổi.
Nghiêm Úc vươn tay, đem lòng bàn tay áp lên mặt An Linh, quả nhiên cũng là một mảng lạnh băng.
"Muộn như vậy rồi sao em lại tự mình chạy đến đây? Chú dì có biết không?"
Nghiêm Úc vừa hỏi vừa định xuống giường tìm cho An Linh một cái túi sưởi tay, lại bị An Linh kéo lại.
"Bởi vì em muốn đón Tết cùng anh Tiểu Úc."
Cô vẻ mặt thần bí mà từ trong túi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/2786828/chuong-458.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.