Đào Nguyên Điền do dự một chút, cuối cùng vẫn thừa nhận.
"Phải! Là cha khốn nạn! cha thật sự bức tử bà ! Cha chính là vì yêu bà , ly hôn với bà , mới thể nghĩ đến việc ôm đứa trẻ về cho bà nuôi."
"Cha cũng Giai Thấm sẽ quật cường như . Vốn dĩ cho rằng bà sẽ nhanh chóng đồng ý, nhưng ngờ..."
Đào Nguyên Điền về vùng an của : sắm vai một đàn ông thâm tình vĩnh viễn yêu thương vợ khuất như ánh trăng sáng.
Trong mắt ông lấp lánh lệ quang, mặt đầy hối hận và đau khổ.
"Nếu cha , thể còn chuyện . Đều là cha hại Giai Thấm, cha đáng chết! Cha đáng cả đời sống trong nỗi đau mất bà !"
Lần các vị khách cuối cùng cũng tin. Đào gia và Nghê gia thật sự chuyện nhốt một bình thường bệnh viện tâm thần, bức điên đối phương còn bức đến mức tự sát.
Bây giờ trong lòng họ ngoài sự phẫn nộ đối với sự vô sỉ và độc ác của những , còn một cảm giác bất lực sâu sắc.
Đào Nguyên Điền sở dĩ dám thừa nhận, đơn giản là vì ông cần sợ gánh chịu hậu quả gì.
Dù ông bây giờ tự sự thật, cũng ai thể gì ông .
Mà Đào Thanh Hủ, cuối cùng cũng lời thừa nhận sai lầm của Đào Nguyên Điền, trong lòng chút cảm giác giải thoát vui vẻ nào khi đạt mục đích, ngược chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc.
Bởi vì màn kịch mà cô lên kế hoạch bấy lâu, thứ nhận cũng chỉ là sự sám hối diễn của Đào Nguyên Điền.
Khi Nghê Giai Thấm còn sống, Đào Nguyên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/2786861/chuong-491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.