Cánh cửa vừa đóng lại thì đã bị đẩy ra lần nữa.
Ba cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng và đôi mắt xanh bước vào.
Edem nhìn những cô gái được các đại gia gửi đến để lấy lòng quý công tử, nhướn mày hỏi Hứa Cảnh Tây: “Giữ lại cho anh nhé?”
Hứa Cảnh Tây thậm chí không thèm nhìn một cái: “Đuổi ra ngoài.”
Edem dùng một câu ngoại ngữ tao nhã và lịch sự để mời ba cô gái ra ngoài.
Phòng bao trở lại yên tĩnh.
Edem cười mở hộp xì gà đắt tiền.
“Đây là loại xì gà quý hiếm với sợi thuốc lá vàng, đủ mạnh và đủ cay, rất phù hợp với khẩu vị kén chọn của anh.”
Trên bàn nhỏ đặt một chiếc đèn xì gà đắt tiền.
Edem lấy ra điếu xì gà *****ên, bật lửa, và dùng ngọn lửa chuyên dụng để đốt từ từ.
“Ngày *****ên anh đến Mỹ, tôi đã nhìn thấy vết sẹo trên lưng anh.” Edem hỏi, “Ai đã cào anh trên giường vậy?”
Nói rồi, Edem đưa đầu xì gà đã đốt đến bên môi Hứa Cảnh Tây.
Hứa Cảnh Tây hơi nghiêng đầu, môi mỏng chạm vào điếu xì gà, chậm rãi hút một hơi, trong làn khói mỏng, anh như đang tận hưởng, cười nhạt với điếu xì gà: “Cô ấy… chỉ là một kẻ nói dối mà thôi.”
Anh không nghĩ rằng, lười biếng không bôi thuốc, lại để lại dấu vết móng tay lâu như vậy.
Edem cười theo: “Cô ấy là người phụ nữ của anh?”
Hứa Cảnh Tây lấy điếu xì gà ra, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào đầu xì gà đang cháy từ từ.
Edem chậm rãi nói: “Anh có phụ nữ không lạ, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghien-cuc-do-thoi-kinh-kinh/2792375/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.