“Ninh Cận, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Người đàn ông ngả người trên sofa, lười biếng liếc màn hình điện thoại đang gọi: “Biết rồi. Cô gọi sáu cuộc rồi.”
Trần Bắc Chi hít sâu: “Tôi gọi sáu lần cậu cũng không nghe.”
“Đi đánh game, cô nói đi.”
“Sáng nay Trần Tế trốn khi đi kiểm tra ở bệnh viện, hiện tại cảnh sát không tìm thấy. Nhà chúng tôi đã cử người phối hợp với cảnh sát tìm. Nhưng tôi vẫn lo nó sẽ gây rắc rối cho Ninh Uyển. Mấy ngày tới các cậu cẩn thận.”
Lời này như quả bom nổ trong đầu Ninh Cận.
Anh ấy không ngả người nữa, ngồi thẳng dậy: “Không phải tối qua đưa đi rồi sao? Sao lại đến bệnh viện?”
Trần Bắc Chi xoa thái dương, hơi đau đầu: “Tối qua đến muộn quá, ở lại đó một đêm. Hôm sau nó khăng khăng mình có vấn đề tâm thần. Vụ tai nạn cách đây quá lâu nên hôm nay đành đưa nó đi kiểm tra. Giữa chừng nó nói phải đi vệ sinh, trốn rồi.”
“Cũng có phần ý của bố tôi, tóm lại, rất xin lỗi.”
Không khí bắt đầu trở nên im lặng.
Ninh Cận bực bội xoa mặt: “Không phải lỗi của cô. Tìm người trước đi đã, tôi cũng sẽ để ý mấy ngày này.”
Trần Bắc Chi đồng ý, cúp máy.
Tài xế dừng xe, đã đến ngôi nhà cô rất lâu không về.
Bố Trần như đã đoán được cô sẽ đến.
Ông đứng ở cửa, lưng hơi còng. Lúc này Trần Bắc Chi mới chợt nhận ra bố đã già hơn trước. Tóc nhuộm quá nhiều, bắt đầu trở nên thưa thớt. Lưng cũng không thẳng nổi.
“A Chi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-ngo-dong-tong-triet-khong-an-ca/2793215/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.