“Ngày mồng bảy tháng ba, giờ ngọ, các ngươi có từng thấy người này chăng?”
Tống Hoài Cẩn giơ bức họa do Tạ Nam Kha vẽ, hỏi năm người đứng trước mặt. Đêm qua Lý Hách đã bị bắt, trà lâu Thanh Phong tạm nghỉ, trong lâu giờ chỉ còn chưởng quỹ cùng bốn tiểu nhị lưu lại trông coi.
Nhìn bức họa, chưởng quỹ cùng bọn tiểu nhị đều tỏ vẻ khó xác định. Mồng bảy chính là ba ngày trước, khách đến khách đi trong trà lâu nhiều vô kể, nào dễ nhớ được từng khuôn mặt.
Tạ Nam Kha lại bổ sung: “Người này khoảng hai mươi hai tuổi, cao năm thước, mắt dài, lông mày rậm, dạo gần đây mắc phong hàn, giọng có chút khàn, hôm đó có khả năng mặc áo bào màu nâu.”
Bức họa vẽ chẳng ra giọng nói, những điều hắn biết cũng chỉ là do Dương Tài khai. Dương Tài nói hôm ấy trước khi Hồ Cầm rời đi, y có khoác áo bào nâu, nếu ra ngoài chưa kịp thay thì hẳn cũng mặc áo ấy đến trà lâu.
Nghe thêm miêu tả, chưởng quỹ chợt nhớ ra: “Mắt dài, bị phong hàn… tiểu nhân quả có ấn tượng một vị khách. Quả thực giống người trong tranh. Đó là một công tử trẻ, vừa đến đã gọi một loại khổ đằng trà – vốn là dược trà, rất ít người uống. Đây là loại trà do đại công tử nhà ta chủ trương nhập về. Người gọi chẳng nhiều, song mỗi lần có khách điểm loại trà này, nếu đại công tử có mặt, đều tự mình tiếp đãi.”
Khi màn đêm vừa buông, trà lâu đèn lửa sáng choang, nghe vậy Thích Tầm liền hỏi:
“Phiền ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888487/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.