“Bái kiến Tôn chỉ huy sứ.”
Thanh âm Thích Tầm trầm thấp. Người quen nàng hẳn có thể nhận ra nàng đang căng thẳng, nhưng Tôn Luật cùng nàng chỉ mới gặp vài lần, chẳng hề phát giác khác lạ. Khi hành lễ xong, ánh mắt nàng rơi lên Thích Thục, hơi thở nghẹn lại, khóe mắt ngấn lệ.
“Ngươi… ngươi thật là muội muội Thích Thục?”
Thích Thục tưởng rằng Thích Tầm đã nhận ra mình, liền òa khóc đáp:
“Là ta đây, muội muội! Năm đó ta vào kinh sớm hơn, sau liền lạc mất nhau, thoắt cái đã mười ba năm. Muội không biết đâu, đại tỷ cùng đệ đệ đều mắc bệnh nặng trên đường. Vụ án khi ấy chưa xét xong, đại tỷ đã mất, đệ đệ gắng gượng đến khi kết án, nhưng thân là nam quyến, bị tống đi U Châu, chẳng bao lâu trên đường cũng bỏ mạng…”
Nói đến đây, Thích Thục chẳng nén được, nước mắt rơi lã chã, lại ôm chầm lấy Thích Tầm:
“Ta vốn tưởng trong nhà chỉ còn mỗi mình ta, không ngờ muội còn sống. Muội muội, bao năm nay chúng ta khổ sở quá! Lần đầu gặp muội, ta chỉ nghe họ Thích nên nhìn thêm đôi chút, lần thứ hai nghe rõ tên, mới biết quả là muội. Giá như nhận ra sớm hơn thì hay biết mấy.”
Ngay trước cỗ xe, Tôn Luật đứng im lặng. Thích Tầm ôm chặt Thích Thục, vùi đầu vào vai nàng mà cũng nghẹn ngào:
“Ta… ta vốn nghĩ tỷ tỷ và đệ đệ đều còn mạnh khỏe, sao lại thành ra thế này…”
Thích Thục sụt sùi kể:
“Năm ấy tuyết rơi liên miên, bọn quan sai coi chúng ta như súc vật. Không có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888532/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.