Tống Hoài Cẩn lập tức sai Tạ Nam Kha đến Quốc công phủ bẩm báo, còn mình dẫn Thích Tầm cùng mấy người đi theo Lý Liêm thẳng đến nghĩa trang. Lý Liêm cũng chẳng dám lơ là, lại phái người quay về nha môn Kinh Kỳ, báo tin cho Tham Văn Châu.
Trời âm u nặng trĩu, đoàn người đội mưa mà đi, ai nấy tâm trạng ngột ngạt. Sáng nay, Kiến Chương đế vừa hạ chỉ đổi người kết thân, giờ mà phát hiện Tôn Lăng có chuyện, chẳng biết những kẻ từng ép nàng gả sang Tây Lương sẽ là tâm cảnh thế nào.
Đến nghĩa trang, tóc áo mọi người đều ướt nửa phần. Vào tiền đường, thấy ngỗ tác Phạm Vân Thịnh cùng mấy người đang chờ. Phạm Vân Thịnh hành lễ, rồi nhìn sang Thích Tầm:
“Xác thối rữa nặng, e khó tra rõ. Nhưng dường như không phải chết đuối, miệng mũi có vết bầm rõ rệt, giống bị bịt mà tắt thở.”
Phạm Vân Thịnh tuổi trẻ, thuật nghiệm thi không bằng Thích Tầm, song tính tình khiêm cung, không hề tị hiềm việc Lý Liêm hay Tham Văn Châu thường mời nàng đến hỗ trợ. Thích Tầm nghe vậy, liền vào hậu đường.
Hậu đường, trên trường án phía tây đặt một nữ thi. Xác ngâm nước nhiều ngày, hôi thối xộc mũi, sưng vù tím bầm, huyết mạch như cành cây loang khắp tứ chi và mặt mày, diện mạo khó nhận.
Tới gần, Thích Tầm mới thấy ấn đường và má thi thể có vết thương, mục nát sinh dòi, càng thêm khó nhìn. Nàng xem qua xương cốt, đoán sinh tiền là một cô gái thanh tú, vóc dáng ngang ngửa với Tôn Lăng. Trên người nàng, tuy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888543/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.