Hoàng hôn buông xuống, Tôn Luật vừa định ra khỏi cung, thì Dương Khởi Phúc hớt hải dẫn theo hai tiểu thái giám từ hướng Nghi môn chạy như bay đến.
“Chỉ huy sứ! Bệ hạ có triệu! Mau tới Ngự uyển cung gặp Người——”
Ngự uyển cung vốn là tẩm điện của Hoàng hậu. Tôn Luật nhíu mày:
“Có chuyện gì?”
Dương Khởi Phúc mặt mày xanh trắng, th* d*c nói:
“Đại hoàng tử rơi xuống hồ Vị Ương, giờ đang nguy kịch!”
Sắc mặt Tôn Luật biến hẳn, lập tức cất bước nhanh như gió:
“Đại hoàng tử sao lại rơi xuống hồ?”
“Giờ còn chưa rõ. Buổi chiều ngài mang theo một con chó nhỏ tới chơi ở Ngự hoa viên. Con chó chạy về phía hồ Vị Ương, hạ nhân chưa kịp đuổi theo, điện hạ liền ngã xuống nước. Nghe được tiếng kêu cứu, mọi người chạy tới, nhưng hồ sâu hiểm, tới khi vớt lên, hoàng tử đã bụng phồng ngực trướng, mất đi ý thức.”
Tôn Luật càng đi nhanh, Dương Khởi Phúc cũng phải chạy theo:
“Hiện Thống lĩnh cấm quân đã phong tỏa bờ hồ, nhưng rốt cuộc điện hạ ngã xuống thế nào, không ai thấy rõ. Bệ hạ muốn ngài lập tức tra xét, trời tối trước phải có kết quả.”
Tôn Luật mím môi, vốn định ra cung đến Lữ phủ và Tề Quốc công phủ, không ngờ xảy ra đại sự. Đại hoàng tử Triệu Nguyệt năm nay mới năm tuổi, lại là độc tử của Hoàng hậu, tình cưng yêu quý không cần nói. Hắn nghĩ không ra kẻ nào dám mưu hại hoàng tử – chẳng lẽ chỉ là lỡ chân?
Khi tới Ngự uyển cung, chỉ thấy trên dưới lặng ngắt như tờ. Trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888611/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.