Đêm khuya, tiếng truyền thái y từ Vĩnh Thọ cung vang lên, kinh động nửa hậu cung. Tôn hoàng hậu vội vàng chạy đến, vừa hay chạm mặt Kiến Chương đế đang ngồi ngự giá rời đi.
Trời thu se lạnh, Kiến Chương đế cao tọa trên loan giá, thanh âm bằng phẳng không gợn sóng:
“Thái hậu bệnh cũ tái phát, những ngày này phải bế môn dưỡng bệnh trong Vĩnh Thọ cung, đã có người chăm sóc, nàng không cần nhọc tâm. Chỉ cần hảo hảo chiếu cố cho Nguyệt nhi là được.”
Tôn hoàng hậu biến sắc, khó nén kinh hãi. Thái hậu mấy ngày trước bệnh tình đã có chuyển biến tốt, nay lại tái phát, tuyệt chẳng phải vô cớ. Điều khiến hoàng hậu chấn động hơn cả, chính là việc Kiến Chương đế không cho nàng vào thăm.
Nàng vốn là cháu ruột của Thái hậu, lại đường đường là hoàng hậu nhất cung, luận tình luận lý, hoàng đế đều không nên hạ lệnh này. Trừ phi giữa mẫu tử kia đã sinh ra rạn nứt, ngay cả nàng – Tôn thị hoàng hậu – cũng phải bị đề phòng.
Nàng vội vàng lên tiếng:
“Vâng, thần thiếp lập tức hồi cung.”
Kiến Chương đế chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, lại dặn thêm:
“Những ngày này, mẫu hậu và Nguyệt nhi đều đang bệnh, nội cung chớ có triệu kiến ngoại thần, miễn để vật bất tường bên ngoài đưa vào.”
Hoàng đế vốn ít tin quỷ thần, trong lời nói này, “ngoại thần” chỉ có một người, ấy là không cho nàng gặp Trung Quốc công Tôn Quân.
Tôn hoàng hậu giấu tay trong tay áo, siết chặt đến run, nhưng vẫn cung kính đáp:
“Thần thiếp đã rõ.”
Hoàng đế không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888617/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.