Thân thể Vân Chỉ Phong không chỉ không tồi, năng lực học tập cũng rất không tồi.
Không tồi đến Tống Nam Thời hoài nghi có phải hắn giấu nàng đi học thêm cái gì không.
Mãi đến nửa đêm về sáng, Vân Chỉ Phong lần thứ ba vào phòng tắm suối nước nóng chuẩn bị nước ấm cho nàng. Tống Nam Thời nằm nghiêng trên giường buồn ngủ đến không mở được mắt, tay tùy ý sờ soạng trên giường, vậy mà sờ được ra một ngăn ngầm. Nàng mở thì thấy một quyển sách ở bên trong.
Tống Nam Thời lấy ra không nhìn kỹ đây sách gì, tùy tiện mở ra.
Sau đó nàng thấy trên sách vẽ tư thế kỳ lạ một đôi nam nữ sinh động như thật.
Tống Nam Thời: “...”
Nàng ngơ ngác nghĩ, đây thật sự là tư thế mà con người có thể làm à?
Một bàn tay to đột nhiên xuất hiện từ phía sau nàng, rút quyển sách trên tay nàng ra.
Tống Nam Thời sợ hãi kinh ngạc, vừa quay đầu, thấy Vân Chỉ Phong khoác áo đơn một tay cầm sách, suy tư nhìn vào tờ mà nàng mở ra.
Sau đó hắn nhìn về phía Tống Nam Thời: “Nàng thích... kiểu này?”
Tống Nam Thời: “...”
Xong rồi, eo nàng sắp đứt rồi.
Sau đó là nửa đêm về sáng đằng đẵng.
Thân thể không tồi hơn nữa năng lực học tập cũng không tồi, kết quả cuối cùng là, ngày hôm sau, nét mặt Tống Nam Thời thận hư từ trên giường bò dậy.
Vân Chỉ Phong đã tỉnh từ sớm, tinh thần toả sáng, đang ở bên cạnh nhìn nàng.
Hắn thấy Tống Nam Thời đứng dậy, lập tức duỗi tay đỡ nàng.
Tống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoai-tru-ta-toan-bo-tong-mon-deu-la-nhan-vat-chinh/426599/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.