Tống Ôn Ngôn quay lại sân khấu.
Cô mặc một bộ váy múa có tay áo dài mỏng màu đỏ ánh nước, mái tóc dài được cài lên cao bằng trâm, eo thon như nhành liễu. Mỗi bước đi, vạt váy khẽ đung đưa tạo nên những gợn sóng nhẹ nhàng.
Cô gái với dáng người mảnh mai, bước đi uyển chuyển, tay áo dài buông lơi trên khuỷu tay, từng bước thong thả tiến đến trung tâm sân khấu.
Tống Ôn Ngôn đứng yên, hơi ngước mắt lên.
Tiếng ồn ào trong nhà thi đấu dần lắng xuống. Giản Ninh nhìn cách ăn mặc của Tống Ôn Ngôn, khẽ trao đổi ánh mắt với Lê Lạc và Ngô Chu.
Xung quanh có tiếng xì xào: "Không phải chứ, cô ta thực sự biết múa sao?"
"Nhìn khí thế này thì có vẻ thật đấy, có khi múa rất tốt cũng nên."
Giản Ninh cười khẩy: "Chỉ là cố ra vẻ thôi. Tôi không tin cô ta múa đẹp hơn Ngô Chu!"
"Đúng vậy, Ngô Chu là tài năng xuất sắc nhất của khoa Vũ đạo năm nay cơ mà."
Trần Khai Khai hừ lạnh: "Tôi thấy chưa chắc. Ít nhất dù bị hãm hại, Ngôn Ngôn vẫn dám đứng trên sân khấu. Đổi lại là người nào đó, có khi đã chạy trốn từ lâu rồi."
"Trần Khai Khai, ý cô là gì, đừng có ám chỉ móc mỉa ở đây!"
Trần Khai Khai lạnh lùng: "Tôi nói thẳng đấy, Giản Ninh. Có gan làm mà không có gan nhận à?"
"Tôi làm gì, cô nói rõ xem nào!"
"Chuyện đăng ký hôm đó, chắc chắn là cô giở trò!"
Giản Ninh cười lạnh: "Trần Khai Khai, ăn nói thì phải có chứng cứ. Không có chứng cứ mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoan-ngoan-can-du/524717/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.