Kỳ thi cuối kỳ diễn ra trong những ngày này. Khi kỳ thi đến gần, mùa đông ở Tuyên Thành càng trở nên khắc nghiệt hơn.
Lúc Tống Ôn Ngôn bước ra khỏi phòng thi, cô nhận được tin nhắn từ Tiêu Nhiên. Đang định trả lời thì điện thoại bị một lực mạnh bất ngờ va vào, rơi xuống đất.
Tống Ôn Ngôn suýt ngã, nhưng một bàn tay đã giữ lấy cánh tay cô, giúp cô đứng vững.
"Không sao chứ?"
Một giọng nói trầm thấp và dễ nghe vang lên.
Tống Ôn Ngôn ngẩng đầu lên, thấy một nam sinh mặc áo khoác dài màu xám, ánh mắt sáng trong, dung mạo tuấn tú, khí chất phi phàm, có vẻ là sinh viên cùng trường.
Cô khẽ rút tay mình lại, cậu nam sinh lập tức buông ra: "Xin lỗi, tôi vừa đụng vào cô."
Nam sinh đứng bên cạnh cậu ta nhặt điện thoại dưới đất lên, đưa lại cho cô: "Xin lỗi nhé bạn học, tôi không để ý. Cô kiểm tra xem điện thoại có sao không."
Tống Ôn Ngôn lặng lẽ nhận lấy điện thoại, trang màn hình vẫn dừng lại ở tin nhắn của Tiêu Nhiên.
Cô nhanh chóng trả lời hai chữ, sau đó mới quay sang nhìn hai người: "Không sao, tôi đi trước đây."
"Ể đừng vội. Làm quen chút đi, tôi là Trịnh Dự."
Nghe cái tên này, Tống Ôn Ngôn ngay lập tức nhíu mày. Trịnh Dự? Bạn trai cũ của Trần Khai Khai?
Nam sinh đứng bên cạnh vẫn luôn quan sát cô, nhận ra vẻ không vui trên khuôn mặt cô, liền dịu dàng nói: "Chào cô, tôi là Lăng Sơ."
"Tôi là Tống Ôn Ngôn."
"Tôi biết." Lăng Sơ mỉm cười nói.
Tống Ôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoan-ngoan-can-du/524736/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.