Hoài Vương say rồi, mọi người ngồi đây đều nhận ra hắn đã say.
“Nhị đệ, Ngũ đệ, cạn ly nào.” Hoài Vương nâng ly, làm sánh ra tay vài giọt rượu, “Ca ca mời hai đệ một ly.”
Uống cạn ly rượu, Hoài Vương thở dài, “Mới ngày nào vẫn còn đầy đủ năm huynh đệ, mà bây giờ chỉ còn lại ba chúng ta. Lão Tứ nhỏ nhen âm hiểm, rơi vào kết cục đó cũng đáng đời.”
“Còn Tam Đệ…” Hoài Vương như vừa đau vừa giận, “Xu lợi tránh hại cũng là chuyện thường tình của con người.”
“Hôm nay hai đệ có thể đến đây thì ta đã thấy vui lắm rồi.” Hoài Vương tự mình rót rượu nốc ừng ực liên tục, “Xem như Đại ca thiếu nợ hai đệ một ân tình.”
“Đều là huynh đệ trong nhà, thiếu nợ gì chứ.” Thần Vương không chịu được cái tính buồn nôn sau khi say của Hoài Vương, “Đại ca nói quá rồi.”
Nghe thấy thế, Hoài Vương càng thêm cảm động, nước mắt rưng rưng, “Ngũ đệ à, Đại ca có lỗi với đệ, đệ đối xử với ta tốt như thế, nhưng ta lại cài tai mắt vào phủ của đệ, đều là lỗi của Đại ca.”
Hoài Vương phi gắp đại một đũa đồ ăn nhét vào miệng hắn ý bảo đừng nói nữa, nói thêm nữa là phật lòng tất cả mọi người đấy.
“Ngũ đệ.” Nàng ta gác đũa, “Khi xưa Đại ca đệ quả thật quá hồ đồ nên mới làm ra những chuyện quá đáng kia. Nhưng từ khi dọn vào cung, chàng ấy chưa từng có ý hại đệ.”
“Mừng Ngũ đệ lên ngôi Thái tử.” Hoài Vương phi rót một ly rượu, thấy Hoài Vương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-boi-chon-hoang-cung-mong-phien-boi/1730148/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.