"Phu nhân." Nha hoàn khoác áo choàng cho Thẩm thị, "Phu nhân không cần tới dặn vài câu ạ?"
"Dặn cái gì?" Thẩm thị quay về phòng, "Con cháu có phúc của con cháu, nói nhiều quá sẽ khiến đám nhỏ thấy phiền."
Thẩm thị vừa quay về viện của mình thì Cửu Châu đã xúng xính váy mới chạy đến, "Mẫu thân."
"Thần Vương điện hạ đến đón con vào cung, sao con vẫn chưa đi?" Thấy con gái đến, Thẩm thị bất ngờ.
"Con đến chào mẫu thân một tiếng rồi đi." Cửu Châu lay lay cánh tay Thẩm thị, "Mẫu thân đừng lo, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt."
"Có Quý phi nương nương và Thần Vương điện hạ ở đó, mẹ nghĩ sẽ chẳng có ai dám ăn h.i.ế.p con đâu." Thẩm thị ngẩng đầu nhìn Thần Vương đang đứng ngoài cửa viện, dáng cao tựa ngọc, dung mạo khôi ngô.
Thần Vương giống mẹ nên mặt mũi cũng không kém ai.
"Đi đi." Thẩm thị giúp con gái sửa lại trang sức buộc bên hông, "Bộ đồ mới này rất đẹp."
"Thật không ạ?" Cửu Châu xoay một vòng trước mặt mẹ mình, cười tươi rói, "Con cũng thích lắm."
"Con thích thì tốt." Thẩm thị tháo chiếc vòng trên tay mình xuống, đeo vào cho Cửu Châu, dẫn nàng đi ra ngoài, "Đừng để Thần Vương chờ lâu."
Lần này Thần Vương có thể xuất cung chắc chắn là nhờ Bệ hạ phá lệ khai ân.
Lòng bà càng thêm rõ, Hoàng gia đang tỏ thái độ coi trọng Cửu Châu, nên mới để Thần Vương tự mình đến đón con bé vào cùng dự tiệc hoàng gia.
Hoàng gia nể mặt Minh gia, thì Minh gia bọn họ cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-boi-chon-hoang-cung-mong-phien-boi/1730220/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.