Gần đây, Vọng Ngọc Hiên nổi bật, có thể nói là mỗi ngày đều có điều mới mẻ, liên quan đến trong phủ, nha hoàn và bà tử đều bận rộn công việc, phải biết rằng Ngọc di nương rất hào phóng trong việc thưởng cho hạ nhân, điều này cũng giúp bà gia tăng cơ hội thể hiện trước mặt đại nhân.
“Di nương, hôm qua không phải ngươi vừa mới mua vài bộ đồ mới và trang sức sao? Sao lại muốn mua thêm nữa?” Phương ma ma bước vào, nhìn thấy bên trong, mấy chủ cửa hàng Trân Bảo Các đang nịnh hót, cầm đồ trang sức của mình ra để Ngọc Hà lựa chọn, trong ánh mắt bà ta lộ ra vẻ khó chịu.
“Nếu ngươi có ý kiến, thì về báo với gia đi. Gia nói không cho ta tiêu tiền, thì tự nhiên ta sẽ không mua. Còn ngươi, một nô tài như thế nào có thể quản chuyện chủ tử chi tiêu hay không? Chẳng lẽ trong phòng đã thay đổi, Phương ma ma ngươi giờ đã thành chủ nhân rồi sao?” Kể từ khi vào phủ, Ngọc Hà đã không còn giữ vẻ mộc mạc thanh nhã như xưa, giờ đây nàng đã là một thê thiếp vàng ngọc, trên người đầy trân châu, lụa là, kim ngọc quý giá.
Cả ngày không phải miêu mi xoa phấn thì là đối kính dán hoa cúc *, cười thẹn thùng mà lại đầy quyến rũ. Giờ đây, ai còn nhìn thấy dáng vẻ thanh lãnh, cao ngạo ngày xưa của nàng, chỉ còn lại một thân phấn son, mềm mại trong nhung lụa, sống trong cảnh giàu sang.
*"Miêu mi xoa phấn" có thể hiểu là việc tỉ mỉ chăm sóc da
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717455/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.