Gần độ tháng mười, mỗi khi mặt trời ngả bóng, hơi lạnh liền lặng lẽ bốc lên từ mặt đất, cuốn lấy toàn thân, lạnh đến nỗi người ta phải run cầm cập, đạp chân, thở ra từng làn khói trắng mịt mờ.
Ngọc Hà tay xách hộp đồ ăn cùng mấy bộ áo ấm, chầm chậm bước vào Đại Lý Tự. Vừa vào cửa, lập tức có người tiến đến dẫn đường, dáng vẻ cung kính mà không thiếu phần khúm núm lấy lòng.
Đêm buông, bên trong ngục thất Đại Lý Tự chỉ thưa thớt mấy ngọn đèn dầu leo lét soi sáng hai bên hành lang. Ánh lửa chập chờn, yếu ớt đến mức như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tắt. Không khí lâu ngày ẩm thấp, hôi tanh, tựa như mùi máu vẩn trong nhà xí mùa đông.
Càng đi sâu vào trong, dẫu Ngọc Hà đã ăn mặc kín đáo dày dặn, vẫn cảm thấy từng sợi khí lạnh len lỏi từ lòng bàn chân ngấm dần vào tận xương tủy. Hàn ý ấy không chỉ lẩn quẩn nơi da thịt, mà còn như xuyên thấu vào tận linh hồn, lặng lẽ quấn lấy tứ chi huyết mạch.
“Phu nhân, thừa tướng đang ở bên trong, ngài tự vào đi thôi.”
Tiếng lính canh vừa dứt, Ngọc Hà ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm phải một đôi đồng tử đen láy, sâu thẳm như đáy hồ đêm.
Người đàn ông kia đã rũ bỏ áo bào tử sắc và mũ ô sa, chỉ mặc một thân y phục giản đơn, an tĩnh ngồi nơi đất ẩm, dưới ánh nến nhạt nhòa mà đối cờ một mình.
Dù đang ở giữa chốn lao ngục ẩm mốc tối tăm, giữa đất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717490/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.