Dường như Hoàng thượng thật lòng yêu Tấn phi, ba nghìn giai nhân trong hậu cung, từ nay Ngài chỉ chọn một người...
Thật sự là như vậy sao?
Ta vừa uống sữa dê nóng, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi trắng xóa cả bầu trời.
...
Không biết Thẩm Ưng học được quy củ từ đâu, lại bắt đám học trò phải luyện tập võ nghệ giữa mùa đông lạnh giá.
Ngoài sân tập, một đám trẻ con run cầm cập trong bộ võ phục mỏng manh.
Hàn Nhiên ngồi bên cạnh Thẩm Ưng sưởi ấm, nhưng sắc mặt hắn còn trắng bệch hơn cả những đứa trẻ đang tập luyện ngoài kia.
Hàn Nhiên dựa vào lợi thế sức khỏe yếu ớt của mình để trốn tránh tất cả các buổi học võ, hơn nữa còn trở thành bạn vong niên với Thẩm Ưng.
Năm xưa, Thẩm Ưng vì cứu Tiên hoàng mà bị kéo lê trên mặt hồ băng giá mấy dặm đường.
Khi được cứu sống, đôi chân của hắn đã bị phế.
Từ khi ta bắt đầu ghi nhớ sự việc, Thẩm Ưng vẫn luôn ngồi trên xe lăn.
Hàn Nhiên đứng thẳng, Thẩm Ưng ngồi trên xe lăn, hai người cao bằng nhau.
Ta không khỏi nghĩ, Thẩm Ưng thời niên thiếu chắc cũng giống như Thẩm Đoạt, là một thiếu niên cao lớn, tuấn tú, phi thường.
Ta mang canh nóng đến cho bọn trẻ, để sau khi luyện tập xong, chúng có thể uống cho ấm người.
Hàn Nhiên bê cho ta một chiếc ghế nhỏ, rồi lấy từ trong lò sưởi trên đùi Thẩm Ưng ra mấy củ khoai lang nướng.
Thế là ba chúng ta ngồi quây quần bên nhau giữa trời tuyết rơi dày đặc, vừa ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-hanh-dau-phong/1816791/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.